Ngày 19 tháng 3 năm 2017. Không biết từ bao giờ, mình bắt đầu phân vân về cái tên mình. Hải Anh, một cái tên không có gì đặc biệt. Ngắn gọn nhưng lại mang đầy tính con trai. Ban đầu, mình không thích nó. Mình ước ao được có một cái tên mềm mại hơn, như Ly hay Yến chẳng hạn. Nhưng lúc lớn lên, từ từ quen dần và cuối cùng mình đã yêu cái tên ấy.

Ra nước ngoài, người ta chỉ gọi mình là Anh. Ban đầu, mình cảm thấy kỳ lạ và hài hước. Nhưng khi một người viết email gửi cho mình với dòng chào “Dear Hai Anh”, mình cảm thấy rất thân thuộc. Dù vậy, mình vẫn thích được gọi là Hải Anh hơn. Cái tên ngắn gọn quá, cứ như không phải là Hải Anh nữa.

Mọi người thường hỏi khi đi ra nước ngoài, mình có lấy một cái tên tiếng Anh không. Mình đã suy nghĩ rất lâu, nhưng cuối cùng mình quyết định không làm vậy. Tên Anh ngắn và dễ phát âm, không cần lấy tên nước ngoài cho mệt. Đi ra nước ngoài mới thấy tên Anh không hề dễ phát âm chút nào. Mỗi người lại ngọng khác nhau, gặp nhau là tranh cãi xem tên mình là En hay An. Nhưng lúc đó, mình đã quyết định không đủ sức để chọn một cái tên mới, tạo một danh tính hoàn toàn mới. Mình chỉ là Hải Anh, đơn giản thôi. Việt Nam, quê hương của mình.

Cái tên có ý nghĩa rất lớn. Nó là cái danh tính, cái “cá tính” của mỗi người. Cách nhanh nhất để gần gũi với người lạ là gọi tên họ. Mỗi khi giới thiệu, mình luôn bắt đầu bằng việc tự giới thiệu cái tên Hải Anh.

Tên mình còn biểu hiện dân tộc mình. Trong hàng trăm quốc gia trên thế giới, chỉ có Việt Nam có tên Anh. Người Mỹ thường viết sai thành Ahn, ghi nhầm với tên người Hàn Quốc.

Tên mình cũng mang ý nghĩa. Nhiều người nước ngoài đặt tên mà không để ý đến ý nghĩa của nó. Người Mỹ thích biến tấu cách viết để làm nó nổi bật hơn, mặc dù cách phát âm vẫn giống nhau. Tên Việt có ý nghĩa sâu sắc. Mình thích giới thiệu ý nghĩa của tên mình cho người nước ngoài. Ý nghĩa đó tạo nên con người mình ngày hôm nay.

Tên Anh nằm ở vị trí thứ tám trong danh sách tên phổ biến nhất. Còn họ Nguyễn thì gọi là họ của 40% dân số Việt Nam. Độ chính xác của những nguồn tin này chưa được xác minh, nhưng phải công nhận rằng tên Anh và họ Nguyễn thật sự phổ biến. Một lần, anh trai mình giới thiệu chúng tôi cho một nhóm người nước ngoài, và đến lượt cháu em tên là Anh, mình đã nói trước rằng đây là em cháu, cũng tên là Anh. Một cái tên bình thường nhưng lại rất đặc biệt. Tại trường đại học, mình có một bạn cùng họ tên là Hiệp, và khi những người khác hỏi chúng tôi có họ hàng với nhau không, mình luôn trả lời là ừ, họ hàng xa. Mà thực chất, họ ông ta là anh họ của họ mình. Ai cũng tin đó là sự thật.

Mình viết nhi

u như vậy chỉ để nói rằng mình cho rằng cái tên rất quan trọng. Nó là danh tính, là “cá nhân” của mỗi người. Những cuốn sách về kỹ năng giao tiếp luôn khuyến khích việc gọi tên người khác là cách nhanh nhất để gần gũi hơn. Mỗi khi giới thiệu bản thân, ai cũng giới thiệu tên trước.

Cái tên này có gì đáng để quan tâm?

Tên mình thể hiện dân tộc mình. Trên hàng trăm quốc gia, chỉ có Việt Nam có tên Anh. Người Mỹ thường viết sai là Ahn, nhưng Ahn lại là tên người Hàn Quốc.

Tên mình còn mang ý nghĩa. Nhiều người nước ngoài đặt tên mà không để ý đến ý nghĩa của chúng. Người Mỹ thích biến tấu cách viết để tạo nên cái mới mẻ hơn, mặc dù cách phát âm vẫn giống nhau. Tên Việt mang trong mình ý nghĩa sâu sắc. Mình thích giới thiệu ý nghĩa của tên mình cho người nước ngoài. Ý nghĩa ấy làm nên con người mình ngày hôm nay.

Tên Anh nằm ở vị trí thứ tám trong danh sách tên phổ biến nhất. Còn họ Nguyễn thì nghe nói là họ của 40% dân số Việt Nam. Tuy chưa được xác nhận, nhưng tôi phải công nhận rằng tên Anh và họ Nguyễn thật sự phổ biến. Tôi nhớ có một lần anh trai tôi giới thiệu chúng tôi cho một nhóm người nước ngoài, và khi tới lượt chúng tôi, tôi nói rằng đây là em cháu, cũng tên là Anh. Cái tên bình thường nhưng lại có ý nghĩa đặc biệt. Tại trường đại học của tôi, cũng có một bạn cùng họ tên là Hiệp, và khi ai đó hỏi liệu chúng tôi có họ hàng với nhau không, tôi luôn trả lời rằng ừ, chúng tôi là họ hàng xa. Và người ta tin điều đó.

Từ bài viết của một người Trung Quốc có tên là Ping, tôi thấy rằng cái tên nước ngoài cũng chỉ là một danh tính thứ hai, một con người xa lạ, tồn tại để làm hài lòng người khác. Có lẽ không phải ai cũng xây dựng một danh tính khác để làm hài lòng người khác. Tôi cũng từng thích ý tưởng tự tạo một danh tính, một con người mới, ít hối tiếc hơn con người cũ. Nhưng tôi thật sự đồng cảm với bài viết. Đối mặt với người lạ, tôi phải tìm về những giá trị đã xác định con người tôi để không cảm thấy mất mát và lạc lõng. Tôi thà nghe tên mình được phát âm sai, còn hơn là nghe một cái danh tính xa lạ. Cảm giác về danh tính chỉ là ảo giác, nhưng nếu không có nó, tôi không biết “tôi” sẽ trôi đi đâu mất.

Tôi là Anh, người Việt. Tôi có mái tóc đen, đôi mắt đen, làn da ngăm vàng. Tôi là con người châu Á. Tôi thích ăn cơm và thích mùi nước mắm. Tôi sợ bị phủ nhận. Tôi muốn học mọi thứ. Tôi trân trọng tri thức và tình cảm. Tôi thích ở một chỗ lâu lâu một chút, ít nhất một năm. Tôi thích bước chầm chậm và thưởng thức thời gian trôi qua. Tôi muốn nhìn thấy thế giới. Tôi là Hải Anh.

Đọc thêm về Viettel AIO