Tôi 31 tuổi, chồng 32, và chúng tôi đã có một cậu bé hơn 4 tuổi. Chúng tôi là một cặp vợ chồng từng học chung lớp và sau đó chúng tôi đã chuyển đến miền Nam để làm ăn. Chồng tôi làm chỉ huy công trình, còn tôi làm nhân viên văn phòng. Mặc dù tài chính gia đình khá ổn định, dù chưa sở hữu một ngôi nhà riêng, nhưng chúng tôi đã tích góp được một khoản tiền kha khá để sau này mua đất. Tuy nhiên, do không tìm được một lô đất ưng ý, chúng tôi quyết định chờ đến năm sau. Hiện tại, cả chồng và tôi đều bận rộn với công việc nên không thể cập nhật kịp thời.

Công việc của chồng tôi thường xuyên tiếp xúc với khách hàng, đối tác và đồng nghiệp, vì vậy việc nhậu nhẹt trở thành điều thường xuyên. Mặc dù tôi đã nhiều lần yêu cầu chồng hạn chế nhưng sau một thời gian, anh lại quay lại thói quen cũ. Mỗi lần đi nhậu, chồng tôi luôn có cớ để làm tôi chán chường và không muốn nói nữa. Dù vậy, hầu hết thời gian anh vẫn kiểm soát được lượng rượu mình uống nên không có tình trạng say xỉn quá đáng. Trong khi đó, tôi luôn càu nhàu và lắm lời nhưng cuối cùng lại vụt qua như gió. Chồng tôi luôn bảo tôi biết với ai anh ta đi nhậu, chỉ là đôi khi anh ta quên mất và phải gọi điện cho anh ta mới biết là anh ta đang uống vài chén với anh A, anh B. Một lần chồng tôi còn kể là cùng sếp anh ta đi hát karaoke, vì họ làm công trình nên vào đó, có mấy cô tiếp viên phục vụ. Lúc đó, tôi tức giận nhưng không thể làm gì, vì chuyện đã qua và nói ra cũng chẳng giúp gì. Chồng tôi cứ cười và cho rằng đó chỉ là chuyện nhỏ, anh không làm gì có lỗi với vợ con.

Chủ nhật tuần rồi, cả gia đình chúng tôi được nghỉ một ngày, và chồng tôi đã hứa dẫn cậu bé đi chơi dịp Giáng Sinh. Tầm chiều, một người bạn mời chồng tôi đi nhậu, bảo là có hẹn với một đối tác và cần anh ta làm cầu nối. Dường như chồng tôi không muốn đi, nhưng không thể từ chối cuộc nhậu, vậy là anh ta nhận lời. Chồng tôi nói với cả nhà đừng buồn. Ban đầu, tôi tức giận, nhưng vì ngày hôm trước tôi đã nghe hai người này nói về cuộc hẹn này nên tôi quyết định để anh ta đi. Buổi tối, cả gia đình đã đi chơi một lúc rồi quay về, đưa cậu bé đi ngủ. Lúc 22h30, tôi gọi điện cho chồng tôi và anh ta nói anh ta chưa v

được. Lúc 23h30, tôi gọi lần nữa và anh ta không nghe máy. Khi gọi lần thứ hai, anh ta mở máy nhưng không nghe tiếng nói, thì mới biết là anh ta lỡ bấm nhầm. Khi đó, tôi chỉ nghe thấy âm nhạc và tiếng phụ nữ cùng tiếng chồng tôi nói chuyện với người khác. Tôi không thể tin được, họ đang trò chuyện với nhau những câu rất tục tĩu. Tôi chỉ để điện thoại như vậy và bật chế độ ghi âm lên. Từng tiếng nói khiến tôi cảm thấy không thể chịu đựng. Chồng tôi hát 2-3 bài hát rồi xen lẫn những câu chọc ghẹo. Sau 40 phút, anh ta mới phát hiện và tắt máy. Tôi nhắn tin “Anh hát hay lắm” và anh ta trả lời “Em ngủ đi, không có gì đâu.”

Chỉ sau 12h đêm, chồng tôi mới về nhà. Trên đường về, anh ấy gọi điện nói không có gì xảy ra, nhưng không thể hiểu sao tôi vẫn cảm thấy không thoải mái. Tôi đã tức giận và nhắn tin chửi anh là người bệnh hoạn, biến thái, kêu anh đừng về nhà nữa. Tuy nhiên, anh về vẫn cứ gõ cửa mãi cho đến khi tôi buộc phải mở cửa. Sau khi vào nhà, anh nói rằng công việc của anh có những tình huống như vậy, thậm chí còn xảy ra với sếp của anh. Anh không làm gì quá đáng, chỉ là vuốt ve và ôm tôi thôi. Hai vợ chồng đã trò chuyện đến 2h sáng rồi anh mới đi ngủ.

Ngày hôm sau, chúng tôi vẫn đi làm như bình thường mà không nói một lời với nhau. Đến chiều, chồng tôi về nhà và tôi mở file ghi âm lên. Anh ta kêu tôi tắt đi, không nên làm phiền nữa, hãy để điện thoại đó, chẳng cần càu nhàu như vậy nữa. Tôi vẫn cảm thấy tức giận. Tối đó, tôi lên mạng tìm những video về karaoke tay vịn để xem. Điều tôi chứng kiến thật không thể tin được, nó quá ghê rợn. Tôi đã tải về một video và gửi cho chồng tôi xem, hỏi liệu cuộc vui của anh ta có như vậy không? Anh ta nói tôi ngưng lại và nhưng tôi muốn làm gì thì nói, đừng càu nhàu như vậy. Tuy nhiên, khi về nhà, anh ta không nói gì với tôi và thấy tôi im lặng, anh ta cũng im lặng. Anh ta không xin lỗi, không làm lành, chỉ im lặng như vậy khiến tôi tức chết. Tôi chỉ muốn đuổi anh ta ra khỏi nhà hoặc chửi anh ta một trận, nhưng tôi không làm được điều đó vì anh ta cứ im lặng như vậy. Các âm thanh, những câu chọc ghẹo ấy mãi luôn vây quanh trong đầu tôi, và tôi không biết phải làm gì.

Viettel AIO