Người ta thường nói rằng một bông hồng trắng tượng trưng cho những kỷ niệm và niềm nhớ thương. Trong khi đó, một bông hồng đỏ biểu thị sự tri ân và lòng biết ơn. Những đóa hoa này không chỉ gợi nhắc lại giá trị của tình hiếu mà còn nhắc nhở con người về tình yêu thương và lòng biết ơn đối với cha mẹ – những người đã sinh thành và nuôi dưỡng chúng ta.
Cha như mặt trời và mẹ như mặt trăng. Cha, mặc dù đôi khi khắc nghiệt và khó tính, nhưng những điều đó chỉ muốn con trở thành một người tốt, như ánh sáng mặt trời vậy, dù có gay gắt và nóng bức thế nào cũng giúp cho cây cỏ, hoa lá xanh tươi. Mẹ, luôn dịu dàng và bao dung, dẫn dắt con qua những khó khăn và tha thứ cho những sai lầm của con. “Con dù lớn vẫn là con của mẹ/Đi hết đời, lòng mẹ vẫn theo con…”.
Trong ngày Vu Lan thiêng liêng, những người có cha mẹ sẽ cài lên ngực một đóa hoa hồng đỏ thắm, như một cách nhắc nhở rằng chúng ta vẫn có cha và mẹ, vẫn có một trời yêu thương rộng lớn để cảm nhận niềm hạnh phúc, và luôn nỗ lực để làm cha mẹ hạnh phúc. Còn những người đã mất cha hoặc mẹ thì nhẹ nhàng cài lên ngực một đóa hồng nhạt. Những ai không có cha và mẹ thì cài lên ngực một đóa hồng trắng – màu của kỷ niệm, như một lời nhắc nhở về những khoảnh khắc thiếu vắng bóng hình cha, mẹ. Màu trắng tuy buồn nhưng thanh khiết, như một lời động viên cho con người hãy sống tốt, dù cha mẹ không còn bên cạnh. Hoa hồng trắng cũng nhắc nhở chúng ta phải sống thật tốt, để linh hồn họ được an nhiên, thanh thản và không còn vướng bận chuyện trần gian.
Còn riêng hoa hồng vàng, được cài lên áo của chư tôn Thiền đức. Màu vàng là màu của sự giải thoát, màu của ánh đạo được Như Lai thế tôn truyền trao đến hàng Thích tử. Cài bông hồng vàng như cài lên một sứ mệnh, để truyền tải tình yêu thương và giúp đỡ cho những người lang thang, để họ thoát khỏi khổ đau và tiến về bên bờ giác ngộ. Thay vì cài hoa hồng đỏ hoặc trắng để chỉ tới cha mẹ hiện tại, những người tu sĩ còn có cha mẹ rộng hơn, lớn hơn, cao quý hơn, đó chính là tất cả chúng sinh. Vì vậy, cài hoa hồng vàng là cách để thể hiện lý tưởng cao quý này.
Báo hiếu không chỉ dành cho người đã mất mà còn là trách nhiệm của chúng ta đối với cha mẹ khi họ còn sống. Dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, chúng ta cũng nên dành thời gian để thăm cha mẹ, tưởng nhớ tổ tiên và dòng họ…
Thực tâm, việc báo hiếu bắt đầu từ chính con người chúng ta. Nếu chúng ta sống tốt, sống có ý nghĩa, thì cha mẹ sẽ được hưởng an lạc. Vì vậy, chúng ta cần điều chỉnh hành vi và biết dành thời gian và tình cảm để phục vụ cha mẹ.
Lễ Vu Lan cũng được biết đến với nhiều tên gọi như lễ Trung Nguyên, xá tội vong nhân… Theo quan niệm dân gian, ngày này người đã khuất có thể thoát khỏi vòng tội lỗi. Theo quan niệm Phật giáo, người sống tốt sẽ được giải thoát, người có tội sẽ phải chịu hình phạt.
Lễ Vu Lan tưởng nhớ về những người đã khuất để chúng ta sống tốt hơn, hướng thiện hơn và điều chỉnh hành vi đối với cha mẹ. Trong ngày này, khi tưởng nhớ những người đã qua đời, cúng tổ tiên và ông bà, con người sẽ cảm thấy bình an và ấm lòng hơn.
Cài bông hồng đỏ hay trắng vào ngực có thể chỉ là một hình thức nghi lễ nhưng nó là cần thiết để nhắc nhở chúng ta trong cuộc sống bận rộn luôn biết dừng lại và sống chậm hơn. Đừng chỉ nhìn ra xa mà quên đi những người thân yêu đã – đang và sẽ luôn dành tình cảm cho chúng ta. Chúng ta hãy hết lòng sống cho gia đình, cho những tình cảm thiêng liêng và cao quý ấy.
Hãy nhớ rằng khi cài một bông hồng lên ngực, gần trái tim, chúng ta mới cảm nhận rõ hơn rằng mỗi người chỉ có một gia đình, mất đi không bao giờ có lại. Và mẹ cha luôn là nguồn yêu thương vĩnh cửu trong cuộc sống của chúng ta…

Bài viết liên quan: