Tây Nguyên, miền cao nguyên bát ngát
Rừng thẳm xanh lộng gió đại ngàn
Cao nguyên Trung phần, đất đỏ ba zan
Thoảng trong gió lời Đam San, Xinh Nhã

Mùa xuân về rừng cà phê xanh lá
Ngạt ngào hương cho say lũ ong rừng
Trên núi cao khoan nhặt tiếng Tơ rưng
Em gái Ba Na tìm ai bên suối?

Tháng ba Tây Nguyên em tìm nấm mối
Nở bên nương khi hoa gạo gọi hè
Trưa trong ngần với ngàn khúc nhạc ve
Gọi đàn Chơ-ráo bay về bản cũ

Chư-Pông ơi, đỉnh núi cao mây phủ
Tháng năm xa kỷ niệm chẳng phai mờ
Đỉnh Chư-Pah đẹp như một bài thơ
Chót vót cao, bàn cờ tiên lộng gió

Tháng ba Tây Nguyên mùa hoa gạo nở
Thức dậy trong ta kỷ niệm ngọt ngào
Làng Tung, làng Bò… nỗi nhớ hanh hao
Gắn bó cùng ta một thời chinh chiến

Kỷ niệm cũ cứ chập chờn ẩn hiện
Dấu ấn xưa mãi ghi đậm trong lòng
Tây Nguyên vào hè trời ngát xanh trong
Pơ Lang nở, gọi ta về bản cũ.

Những vần thơ này đậm chất nhân văn
Hồn thơ bay bổng suối ngàn Tây Nguyên
Về nơi sông núi hùng thiêng
Bản sắc dân tộc giữ nguyên đẹp ngời…

Đêm đại ngàn, bập bùng ánh lửa
Ché rượu cần, lung linh bóng em nghiêng
Lời hát say, chao liệng giữa cao nguyên
Vang vọng lại, âm trầm của núi

Người về thăm lại Tây Nguyên
Hoa Pơ-Lang cháy một miền tâm tư
Mơ màng thực thực, hư hư
Nửa như mới đấy, nửa như lâu rồi!

Cám ơn anh biết bao lời
Nhắc về nơi ấy khoảng trời bao la
Đã từng gắn bó cùng ta
Cho nên vẫn biết tuy xa mà gần

Hoa gạo tháng ba nở hồng sắc đỏ
Em lại nhớ về mảnh đất Tây Nguyên
Tây Nguyên ơi, nơi rừng đại ngàn xanh
Vẫn giữ trong em, rất nhiều kỉ niệm

Hoa gạo tháng ba nở hồng sắc đỏ
Nơi núi rừng thắm đỏ một màu hoa
Em nhớ lại những năm tháng đã qua
Thời chinh chiến lại tràn về trong ký ức

Hiền hòa như dòng nước Pô Cô Xanh
Biêng

biếc trong mùa khô nắng cháy
Phương Phạm ơi, ta yêu người biết mấy
Đã cùng ta bao mùa nắng Trường Sơn

Hát đi em, cô gái Ê Đê lửa bập bùng
Tiếng cồng chiêng náo nức rượu cần say
Tây Nguyên mang tiếng hát bay xa
Hát cho lúa nương, bắp rẫy trổ hoa

Bản Đôn đêm 14/3 – Nguyễn Thanh

Với Tây Nguyên, làm sao anh quên được
Những tháng ngày đọt sắn, măng chua
Những tháng năm bom đạn dư thừa
Thiếu hạt gạo, thiếu cả từ hạt muối

Vững niềm tin vẫn một lòng hướng tới
Có những Bản làng dân tộc sẻ chia
Có những người dân thiểu số Ê Đê
Cùng góp sức với bao điều kỳ diệu

Người lính Tây Nguyên ghi lòng, thấu hiểu
Mảnh đất ba zan – khúc hát anh hùng
Quên làm sao những năm tháng “3 cùng”
Để mãi nhớ rừng đại ngàn yêu dấu

Tháng 3 về, miền đất đỏ cao nguyên
Để tôi nhớ mái Nhà Rông nơi ấy
Mối tình xưa dạt dào như sóng dậy
Những năm dài, trên vùng đất Tây Nguyên

Tháng 3 về, tôi chẳng thể nào quên
Voi uống nước, mùa con ong lấy mật
Hoa Pơ Lang, triền núi cao chất ngất
Cô gái Ba Na, lưng cõng theo gùi

Hoa rợp trời, mây cũng lững lờ trôi
Tiếng chim hót trên trời xao động quá
Nhớ Tây Nguyên, nghe nỗi lòng thật lạ
Ước hôm nào, ta trở lại Tây Nguyên

Tháng ba Tây Nguyên mùa hoa gạo nở
Mùa hạ theo về đổi chỗ mùa xuân
Suối reo róc rách chuông ngân
Núi đồi chim hót như ngàn lời ca

Bản làng vui, tiếng hát vang xa
Của em gái Ba Na, anh xao xuyến
Nhớ buổi chia tay, lòng anh lưu luyến
Hẹn ngày trở về, ta mãi bên nhau

Thầy mẹ sẽ sắm sửa trầu cau
Anh sang đưa đón em về làm dâu
Ngủ đông đã qua, xuân đang gõ cửa
Tây Nguyên đây, chờ đón anh trở về

Đêm Tây Nguyên – Tiếng cồng chiêng ngân
Mộng mị thực thực, hư hư
Nửa như mới, nửa như lâu rồi
Mãi mãi trong lòng, Tây Nguyên…