TÓM TẮT
Giới thiệu
Bạn đã từng nghe câu đố “Cầu gì không bắc qua sông?” và câu trả lời hóm hỉnh “Cầu Vồng”. Nhưng ít ai biết được câu chuyện đằng sau cây cầu này. Hôm nay, chúng ta sẽ cùng khám phá câu chuyện cảm động về cây cầu không bắc qua sông – Cầu Vồng.
Câu chuyện cầu Danh Dự
Đến thôn Thạch Tân (Tam Thăng, Tam Kỳ) và hỏi về cây cầu Danh Dự, các bậc cao niên đều nhớ và kể vanh vách câu chuyện này. Cây cầu tre mộc mạc đã đi sâu vào ký ức người dân Tam Thăng với sự kiêu hãnh và nỗi nhớ không nguôi về những người thân đã qua cầu không trở lại.
Theo lời ông Lê Khắc Phiến – Bí thư Chi bộ thôn Thạch Tân, vào năm 1965 ông tham gia đánh trận Ba Gia ở Quảng Ngãi. Ông đã chứng kiến người ta làm một chiếc cầu tre để tiễn thanh niên lên đường nhập ngũ và ấn tượng sâu sắc với hình ảnh của cây cầu. Từ đó, ông nảy ra ý tưởng làm một chiếc cầu tiễn quân cho quê hương của mình.
Vào cùng năm đó, ông bị thương nặng và được đưa về Tam Thăng để chăm sóc. Đúng lúc đó, xã Tam Thăng đang tổ chức thành lập Đội Thiếu niên tiền phong và động viên thanh niên lên đường nhập ngũ. Ông Phiến nhớ lại cây cầu ở Quảng Ngãi và đề xuất làm cầu tiễn quân lấy tên là cầu Danh Dự.
Trong thời gian chiến tranh khốc liệt, mọi người đều đóng góp công sức để làm cầu. Thiếu niên tham gia làm cầu bằng cách chặt 4 cọc tre dài, quấn bẹ chuối và đốt trên than để cọc có hình sọc trắng đen. Từng đoạn tre được nối lại thành chiếc cầu dài 25m, rộng 0,8m, cao 2m.
Sau khi hoàn thành, cầu Danh Dự được dùng để tiễn thanh thiếu niên của xã lên đường nhập ngũ. Khoảng 1.000 thanh thiếu niên đã xếp hàng dài dưới chân cầu. Mỗi người đi qua cây cầu ký tên vào sổ vàng và được gắn huy hiệu hình lá cờ giải phóng lên ngực. Họ vẫy tay chào người thân và bước qua cầu lên đường tòng quân.
Sau đó, cây cầu được đưa về nhà ông Lê Đình Mỹ (nay là nhà ông Đoàn Anh Diện) để tiễn quân thôn Thạch Tân. Năm 1968, cầu Danh Dự được phục dựng lần nữa, nhưng sau đó lại bị mục nát và hư hỏng.
Những trái tim anh dũng
Trong số những người đã bước qua cây cầu Danh Dự, có anh Lê Thắng. Anh từ giã mẹ và bước qua cây cầu để tham gia vào đội thiếu niên tiền phong. Trong thời gian thoát ly, anh chỉ có một lần trở về thăm mẹ. Mẹ anh (bà Nguyễn Thị Phong) đã chuẩn bị một ít thuốc men, một bộ áo quần mới và gói chung với áo quần rách để gửi cho con. Sau lần gặp đó, anh đi mãi chẳng trở về.
Toàn xã Tam Thăng đã từng biết bao thanh niên “một đi không trở lại” và “hồn ở lại núi chẳng về xuôi”. Dù biết sẽ hy sinh và gặp mất mát, nhưng lớp lớp thanh niên vẫn quyết tâm bước qua cây cầu Danh Dự để bảo vệ quê nhà.
Cô Nguyễn Thị Phương cũng là một trong số ít người trở về khi người thân đã lập bàn thờ cô được 7 năm. Khi bước qua cây cầu Danh Dự, trong tâm khảm của cô chỉ có một suy nghĩ: “Quê hương đang trong thời chiến ác liệt, ngày nào địch cũng càng quét. Hoàn cảnh lúc đó không thể không tòng quân theo cách mạng để giải phóng quê hương đất nước”. Cô và nhóm thiếu niên tiền phong đã tham gia vào các nhiệm vụ gùi lương thực, đạn dược và tải thương.
Cuộc sống trong rừng đầy khó khăn, thiếu ăn thiếu mặc. Đôi khi, đội phải gửi người xuống vùng bị chiếm đóng để góp gạo hoặc đào củ khoai, củ mì để ăn. Ngoài ra, dịch sốt rét cũng đã làm nhiều chiến sĩ của đội mãi mãi nằm lại trong rừng núi.
Hòa bình đến, những thiếu niên tiền phong năm xưa đã trở thành người lớn. Tuy nhiên, trong tâm khảm của họ vẫn còn đau đáu với những đồng đội đã hy sinh và chưa được tìm thấy mộ. “Các anh, các chị đã phải mãi mãi nằm lại nơi núi rừng thâm sâu” – cô Phương chia sẻ.
Kết thúc
Cầu Danh Dự – một cây cầu mang trong mình nhiều kỷ niệm và cảm xúc. Câu chuyện về cây cầu không bắc qua sông này là minh chứng cho sự anh dũng và tình yêu quê hương của những người thanh niên tiền phong. Từ câu đố đơn giản, chúng ta đã thấy sâu sắc giá trị và ý nghĩa của cây cầu Cầu Vồng – một biểu tượng về hy sinh và quyết tâm bảo vệ quê nhà.
Hãy ghé thăm Viettel AIO để khám phá thêm những câu chuyện thú vị và thông tin hữu ích.



Bài viết liên quan: